[BizSTORY] “Trung Bụi” và “tổ hợp cảm xúc” Zone Đà Nẵng

.
Còn nhớ cách đây không lâu, nhà văn Nguyên Ngọc đã từng lo ngại Đà Nẵng phát triển quá nhanh mà thiếu sức sống tinh thần nội tại, thiếu những không gian sinh hoạt văn hóa tinh thần sẽ trở thành một đô thị… vô hồn. Nỗi lo ấy đã sầm sập đến, chưa kể làn sóng khách du lịch Trung Quốc với những hệ lụy khôn lường.
Nhưng may sao, Đà Nẵng cũng như Hội An đang manh nha một sức sống mới. Sức sống từ những người trẻ có tri thức, hiểu biết văn hóa, từ khắp mọi miền đổ về, để tự chữa lành chính mình, và thổi vào đời sống đô thị những giá trị mới mẻ.
Zone Đà Nẵng, một tổ hợp giải trí thu nhỏ được tạo dựng bởi những người trẻ đầy nhiệt huyết là một ví dụ sinh động về sự gìn giữ vẻ đẹp quá khứ trong một tinh thần mới, quyến rũ sinh động hơn, thực tế hơn, nhưng không kém phần lãng mạn, trẻ trung.
Chủ nhân của nó là kiến trúc sư Ngô Võ Giang Trung, người bị mê hoặc bởi lối kiến trúc Pháp thời thuộc địa, đã thổi hồn vào Zone Đà Nẵng một đời sống mới khiến cho bất cứ ai một lần đặt chân tới cũng thấy thật đáng yêu, tươi mát trong lành…
 Không gian giữa của Zone Đà Nẵng.
Tôi đến Zone Đà Nẵng vào một buổi tối lất phất mưa. Ngay từ bên ngoài cổng, bức tượng người đàn ông ngồi cúi đầu suy tư khắc họa theo lối tối giản đã khiến tôi hơi tò mò.
Kiến trúc tòa nhà Pháp cổ được giữ hầu như nguyên vẹn, nhưng chỉ cần bước qua cánh cổng, bạn sẽ ồ lên ngạc nhiên, bởi một thế giới sống động và thanh bình mở ra trước mắt.
Quán trà nằm cheo leo trên căn gác nhỏ với những chiếc đèn lồng lấp lánh, các shop thời trang, đồ ăn vặt, trà sữa, café, pub, quán massage… được tạo dựng toàn bằng đồ phế thải, đồ cũ, nhưng rất vui mắt và hấp dẫn giới trẻ.
Bên trên tòa nhà là một dãy phòng hostel được đặt tên bởi các món ăn đặc trưng của Đà Nẵng, mỗi phòng một lối kiến trúc khác nhau. Tràn ngập cây xanh, dây leo, bức tranh tường mang tính biểu trưng của Hội An…
Nhân viên, người phục vụ ở đây hầu hết là sinh viên và các bạn trẻ mới ra trường. Có thể cảm nhận ngay một cung cách phục vụ rất tận tâm, chuyên nghiệp, đầy nhiệt huyết từ các bạn trẻ ấy. Chăm chỉ, hòa đồng, nói tiếng Anh trôi chảy, họ như một phần sống động đã làm nên sự khác biệt mới mẻ cho Đà Nẵng.
Gặp Ngô Võ Giang Trung, chàng kiến trúc sư với những vần thơ yêu của “Câu trả lời nằm trong cuộc yêu sau”, “Người con gái ta thương”… đã từng được phổ nhạc và nổi đình nổi đám khi Hà Anh Tuấn hát, mới hiểu được những gì anh chắt chiu, dành dụm, tận lực để có được Zone Đà Nẵng, một “tổ hợp của cảm xúc” như lời anh tâm sự.
Điều gì khiến anh quyết định dồn hết tài chính và tâm sức để gầy dựng Zone Đà Nẵng như một điểm đến mới đầy cảm xúc cho du khách, nhất là người trẻ?
Đây thực sự là một giấc mơ đã có từ hơn 10 năm trước của tôi, khi ra Hà Nội, lần đầu tiên được tham quan Zone 9 đời đầu nằm trong khu kiến trúc cổ, tôi đã vô cùng thích thú. 
Nhưng để làm được như Zone 9 cần rất nhiều điều kiện mà mình thì chưa thể có, nên tôi bắt đầu từ những thứ nho nhỏ. Đầu tiên là một quán cà phê cóc trong xóm, trong kiệt, biến nó thành một điểm sáng văn hóa.
Để xây dựng quán cà phê vườn này, tôi tự đi Hội An mua lá chuối về lợp thành mấy cái chòi, rồi một hai năm sau, biến thành chuỗi quán cà phê Bụi, có mặt ở Buôn Mê Thuột, ra Vinh. Mọi người hay gọi tôi là “Trung Bụi” bắt đầu từ đó, như hạt bụi, nhỏ bé thôi nhưng đi đâu cũng thấy.
Mãi đến gần đây, tôi mới có duyên tìm được biệt thự Pháp cổ này. Nhờ bạn Ngọc kết nối, tôi đã thuê được mảnh đất này. Ăn dầm nằm dề suốt 3 tháng để hoàn thành về cơ sở hạ tầng, theo từ cục gạch đầu tiên, cuộn giấy vệ sinh, lo đủ thứ…
Là kiến trúc sư, nên tôi bị mê hoặc bởi những khối kiến trúc Pháp, vì nó quá mẫu mực. Bỏ từ sáng đến chiều hơn nửa tháng chỉ ngồi đó coi hướng nắng, cảm nhận về nó, có hai quyết định tới giờ tôi cảm thấy hài lòng. Nguyên tầng hai làm hostel để bảo đảm ở đây luôn có lượng khách khoảng 50 người, tạo sinh khí. Khối thứ hai gồm có đủ thứ, trà sữa, trà đạo, bia thủ công, shop thời trang, massage… đáp ứng nhiều xu hướng của người tiêu dùng, tạo thu nhập tốt cho khu giải trí này.
Nhiều người thắc mắc tại sao tôi làm tường rào hơi kín? Tôi cũng khá phân vân, vì mở ra rất đẹp, nhưng không gây tò mò. Tôi muốn tổ hợp mở ra không gian khác ở khoảng giữa, với dãy phố nhỏ mini, du khách có thể dạo quanh các dãy phố, hàng quán với nhiều cảm xúc khác nhau.
Đây còn là một “tổ hợp cảm xúc” của những người đã tạo dựng ra nó?
Đầu tư dự án này gồm ba người, tôi, Nguyễn Thị Bích Ngọc và một người bạn nữa.
Ngọc hỗ trợ về quản lý tài chính, pháp lý, đất đai, kết nối với các đối tượng khác, tôi phụ trách chung về kiến trúc, vận hành…
Đầu tư ban đầu khoảng 7 tỷ đồng cho khối này, lộ trình mong muốn cho hoạch định tài chính là khoảng 1,5 năm sẽ hoàn vốn. Để hiện thực nó, tôi phân quản lý các khối về con số, các bạn đều phải có lộ trình rõ ràng, còn nhân viên là các bạn toàn quyền tuyển chọn.
Ở đây nhân viên phục vụ 100% là sinh viên và các bạn mới ra trường. Hai trợ lý của tôi cũng là sinh viên mới ra trường. Ban đầu tuyển chọn sinh viên cũng phân vân lắm, nhưng nghĩ với chế độ đãi ngộ như thế, mình có thể thuê người có kinh nghiệm tốt hơn, nhưng không bền vững, nên tôi quyết định thuê đội ngũ trẻ. Tôi rất hài lòng cô sinh viên trợ lý, bạn ấy xuất sắc, theo kịp cường độ làm việc của mình, cũng có sai nhưng đúng là cơ bản.
Còn một bạn thì mới nghỉ cách đây một tuần, bằng cấp tốt nhưng kinh nghiệm sống quá ít, theo kiểu “gà công nghiệp”, cho bạn 2 tháng thử việc nhưng không thay đổi được nên buộc phải đổi.
“Làm gì cũng phải vui”, đó là slogan tôi mở quán từ xưa đến giờ. Ban đầu các bạn phải thích nơi mình làm cái đã, coi đây là nhà của các bạn, từ đó bạn mới có thể thoải mái giới thiệu cho mọi người.
Làm gì cũng phải vui là tinh thần xuyên suốt 10 năm làm dịch vụ, làm bảo vệ khu công nghiệp, ra đường bán chả cá, giữ xe, biên tập báo… của tôi. Tôi thường nói với các bạn bất cứ vị trí nào tôi cũng có thể thay thế và thay thế tốt luôn nhờ đã từng kinh qua đủ thứ nghề.
 Ngô Võ Giang Trung và Nguyễn Thị Bích Ngọc, chủ nhân của Zone Đà Nẵng.
Vậy đâu là tinh thần kiến trúc mà anh theo đuổi? 
Tôi làm kiến trúc… hơi độc tài! Những khách hàng khi đã tin tưởng mới tìm đến tôi, và tôi yêu cầu họ hãy nói điều họ muốn thôi, con mọi việc là của tôi, đừng can thiệp vào, nếu không tôi sẽ không nhận! Có lẽ vì thế nên vài năm mới có… một khách.
Nên tôi thích kiến trúc về dịch vụ, làm cà phê, quán xá, cải tạo hay xây mới những căn nhà nhỏ từ 100 đến 200 mét vuông, đất khó, dích dắc, chứ không thích công trình bự.
Mình thích những cái nhỏ,  tận dụng tối đa đồ cũ, nhìn thấy cái gì cũng làm được, làm đơn giản nhất nhưng mang hiệu quả… Nhìn mấy đồ cũ đó tôi cảm xúc lắm, vì nó đã trải qua bao buồn vui của đời sống. Đồ vật cũng có hồn. Gốc cây to kia là tôi qua nhà hàng xóm, thấy họ để không mượn về cho mọi người xài, khi nào họ cần thì trả lại…
Bước ngoặt nào đã khiến một kiến trúc sư như anh quyết định khởi nghiệp lần thứ nhất với cà phê Bụi? Viết văn, làm thơ đã mang lại cho anh điều gì quý giá nhất?
Bố mẹ tôi quê ở Quảng Bình, lưu lạc lên Buôn Mê Thuột trồng cà phê rồi sinh ra tôi, giang hồ lưu lạc vào miền Nam và miền Trung, bố quyết định bỏ hết trang trại cà phê, dắt díu nhau về Đà Nẵng không có đồng nào trong tay, với mong muốn các con học hành đàng hoàng. Nhưng lúc ấy không trường nào nhận hai anh em tôi hết vì sợ theo không kịp, dù chúng tôi là học sinh xuất sắc ở Buôn Mê Thuột.
Bố đã phải viết giấy cam kết nếu không con tôi không trở thành học sinh giỏi thì sẽ nghỉ học. Thế là tôi làm lớp trưởng luôn từ nhỏ đến lúc ra trường, luôn là học sinh xuất sắc.
Sau khi tốt nghiệp THPT năm 2004, vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, bố tôi lúc ấy làm cửa hàng xăng dầu, nhưng bị đổ nợ do không quản lý được nhân viên, tôi đã chọn cách đi làm để có chi phí trang trải cuộc sống trước khi bước chân vào giảng đường đại học.
Theo chân Đàm Vĩnh Hưng làm quản lý cho anh ở Sài Gòn, mình nhìn gương bố, để quản lý con người khác đi. Nhưng rồi tôi nghĩ theo anh Hưng rất sướng, nếu thế suốt đời không có cái tên, thế là 2007 về thi đại học. Không nhớ chữ nào, tôi phải vừa  bưng bê cà phê để học lại, thi đậu Đại học Bách khoa - khoa Kiến trúc. 
Sau khi đậu đại học, niềm tin mọi người dành cho mình nhiều hơn, tôi hiểu mọi chuyện đều xuất phát từ tư duy. Khởi động quán cà phê be bé bằng cách đạp xe đạp đi Sài Gòn 9 ngày, để đủ niềm tin bước vào công việc mới, tôi đã khởi nghiệp với cà phê Bụi từ ngày ấy, để có chuỗi 4 quán cà phê Bụi như hôm nay.
Khi bắt đầu làm Zone, tôi đã quyết định… bỏ nhậu! Ba mẹ tôi không tin, nhưng đúng 7 tháng rồi, tôi không đụng một giọt rượu nào. 
Còn về hai tập thơ, thực sự đời tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ ra sách. Từ lớp hai, tôi đã là đứa trẻ hay nghĩ ngợi, và chỉ có cách viết ra để giải tỏa. Mãi sau này có Facebook, cứ nghĩ và viết thôi, tự nhiên có mấy bài nổi tiếng, các nàh xuất bản mới liên lạc phát hành tập đầu tiên 73 bài “Câu trả lời nằm trong cuộc yêu sau”. Cuốn thứ hai “Người con gái ta thương”, khi bài thơ được nhạc sĩ Phạm Toàn Thắng phổ nhạc, Hà Anh Tuấn hát, bài này bỗng dưng nổi như cồn, thế là tôi lấy tên đặt cho cuốn thứ hai để… bán sách.
Ngô Võ Giang Trung trong buổi ra mắt cuốn "người con gái ta thương".  
Có vẻ anh là một kiến trúc sư rất lãng mạn và… thực dụng?
Kiến trúc là sự pha trộn giữa mỹ thuật và kỹ thuật, làm kinh doanh cũng thế, phải có đầu óc mỹ thuật để hình thành phong cách và đầu óc tính toán để kinh doanh, tôi luôn viết và làm việc song song, không chiếm thời gian của mình.
Anh có thể nói một chút về Bích Ngọc, người sát cánh cùng anh trong lần khởi nghiệp thứ hai này và quản lý phần “cá tính” nhất trong Zone Đà Nẵng, đó là Marlan Pub?
Cô ấy hỗ trợ mọi thứ và chống đối tôi… mọi thứ. Ngọc học về ngân hàng, giỏi về tài chính, hỗ trợ tôi rất nhiều về tinh thần, tình cảm, nhưng do Ngọc chưa làm kiến trúc bao giờ, nên rất bướng, có lúc chúng tôi đã cãi nhau rất to, đến nỗi tôi phải quát lên “bước ra ngoài!”. Cho tới giờ thì cô ấy đã thấy tôi đúng.
Ngọc quản lý con số, nên đã lên bài toán hoàn vốn là 1 năm, xấu nhất 1,5 năm, nếu cao hơn sẽ thất bại. Nhưng tới giờ tôi thấy đã làm hết mình, còn thắng thua không tính tới nữa… Trong vòng ba tháng ở đây, hai lần tôi đã phải vô bệnh viện truyền đạm vì hết sức rồi. 
Kinh doanh mình tính 70%, còn 30% trời cho… Nhưng vũ trụ có giúp, khi mình quá khao khát điều gì trong thời gian dài thì vũ trụ giúp mình. Giấc mơ 10 năm này cũng vậy, vũ trụ đã đưa Ngọc tới gặp tôi, đó cũng là một sự giúp đỡ.
Marlan Pub là do Ngọc đầu tư và quản lý. Ngọc muốn truyền bá một văn hóa bia khác, theo kiểu thưởng thức chứ không phải nhậu. Cô ấy có thể nói say sưa về bia thủ công cho mọi người.
Marlan Pub có 20 loại bia thủ công như thương hiệu Pasteur street, Te Te, C Brewmaster, Platinum, Heart of Darkness,... Trong đó chỉ có Platinum là của nước ngoài, còn tất cả là của người nước ngoài mang văn hóa bia thủ công sang nước mình và thương hiệu Việt, bao gồm cả rót vòi và chai, cùng 1 vòi bia tươi của Tiger… để người Việt Nam quen dần với bia thủ công.
Bia thủ công mỗi mẻ số lượng nhỏ, men bia còn sống, ít ảnh hưởng tới dạ dày hơn các dòng bia thương mại, người ta có thể đưa các hương vị tự nhiên vào như hoa lài, trái cây,… cảm giác sẽ mạnh hơn bia thương mại. Chỉ cần một, hai ly đã lâng lâng, mùi vị khá thú vị, thơm, ngọt, nữ rất thích.
Khi phát triển thành chuỗi, liệu Zone có giữ được tinh thần ban đầu?
Tùy cảm xúc khi bước vào một công trình kiến trúc thôi. Mỗi nơi có cảm giác khác nhau, nhưng tinh thần phải giữ, làm gì cũng phải vui. Hồi nó đang ngổn ngang thì người ta tới thuê dè dặt lắm, cho tới hôm nay mọi người dồn dập tới hỏi thuê, đặt làm chỗ khác cho họ, mình vui vì thành quả làm ra có giá trị nào đó…
Tôi yêu Đà Nẵng lắm, tình yêu thì khó nói, nó là sự tổng hòa nhiều thứ, từ con người, đồ ăn, không khí… Làm 10 phòng hostel, đặt tên theo từng món ăn, đó là niềm tự hào của tôi về đồ ăn Đà Nẵng. Mất ba đêm suy nghĩ liên tục đặt tên phòng thế nào, cuối cùng là 11 món ăn, bê thui Cầu Móng, bún bò, bèo Nậm Lọc, ốc hút, chả bò…
Mai mốt Zone Đà Nẵng nổi tiếng rồi chúng tôi sẽ bán quảng cáo cho thương hiệu đồ ăn nào nổi tiếng… Tôi đã bắt đầu triển khai bán phòng, đưa lên Booking, Agoda… 
Quan sát đời sống tinh thần của Đà Nẵng, anh có thấy là nó đang bị hụt hẫng vì đô thị hóa quá nhanh? Liệu những người trẻ như anh có thể khỏa lấp phần nào lỗ hổng ấy?
Tôi có thấy, nó là tất yếu. Đà Nẵng có quá nhiều điều kiện để mở rộng, không mở rộng cũng phí. Dự án của Vingroup cũng đang mở rộng Hội An ra phía Nam.
Zone sẽ mở ra nhánh thứ hai, thứ ba nữa, để cùng người dân thành phố này tạo dựng những điểm sáng về văn hóa, giải trí. Vì nói cho cùng, giá trị tinh thần là do con người của thành phố này tạo dựng. Hiện Hội An và Đà Nẵng đang đón chào một làn sóng trở về, rất nhiều bạn thế hệ 8 X, thế hệ chuyển giao như tôi. 
Sinh năm 1986, từ thời chế độ bao cấp, tôi cũng được thừa hưởng cái cũ, tiếp nhận cái mới, bắt đầu luyến tiếc những giá trị tinh thần thực. Trước tiên cho bản thân, tìm cách nào để sống nhẹ nhàng hơn, và băn khoăn đi tìm thực sự giá trị hạnh phúc nằm ở đâu, từ đó bắt đầu các mô hình mới mở ra… Mỗi một nhận thức sau trải nghiệm là để có cuộc sống nhẹ nhàng hơn.
Đến Hội An, có thể bắt gặp rất nhiều quán cà phê hoài cổ 100% của thế hệ 8X, tường vàng cửa xanh… Các bạn ấy dường như đã tìm thấy hạnh phúc từ cuộc sống yên bình nơi phố cổ.
Tôi cũng vậy thôi, vì yêu nhiều quá, tan tành cũng nhiều. “Câu trả lời nằm trong cuộc yêu sau” là thông điệp, sau mỗi làn tan vở tưởng chết, nhưng có chết được đâu, nếu cuộc yêu này tan vỡ thì bước sang cuộc yêu khác thôi.

 

KIM YẾN

Tin liên quan
  • [BizSTORY] Nguyễn Tuấn Khởi, CEO VTV Corp.vn: Từ Hành trình Đỏ đến Hành trình Xanh
  • [BizSTORY] Chủ tịch Điện Quang Hồ Quỳnh Hưng: Làm tốt được đãi ngộ phù hợp, đó là luật nhân quả
  • [BizSTORY] Chủ tịch Nutifood Trần Thanh Hải và giấc mơ đưa cà phê sữa đá Việt ra thế giới
Cùng dòng sự kiện
  • [BizSTORY] Doanh nhân Nguyễn Trung Bảo: Làm gì cũng là đóng góp cho xã hội, miễn là làm tử tế
  • [BizSTORY] “Trung Bụi” và “tổ hợp cảm xúc” Zone Đà Nẵng
  • [BizSTORY] Nguyễn Tuấn Khởi, CEO VTV Corp.vn: Từ Hành trình Đỏ đến Hành trình Xanh
  • [BizSTORY] Chủ tịch Điện Quang Hồ Quỳnh Hưng: Làm tốt được đãi ngộ phù hợp, đó là luật nhân quả
  • [BizSTORY] Chủ tịch Nutifood Trần Thanh Hải và giấc mơ đưa cà phê sữa đá Việt ra thế giới
Từ khóa: bizstory, khởi nghiệp, cà phê, kiến trúc
BizLive FanPage
Chia sẻ
Nguồn: bizlive.vn